Ca sĩ Madonna (Madonna Singer)

Admin , 20/09/2009 22:16 , Thông tin về ca sĩ » Ca sĩ Nước Ngoài , Nhận xét(0) , Đọc(6706) , Via Madonna


Madonna luôn thu hút sự chú ý của công chúng không chỉ bởi những video ca nhạc đặc sắc và gây sốc, những màn biểu diễn trên sân khấu sôi động mà còn bởi cách thức sử dụng những đề tài, biểu tượng nhạy cảm liên quan đến chính trị, tình dục và tôn giáo, gây nên sự chỉ trích từ phía Vatican trong cuối thập niên 1980[2]. Đầu thập niên 1990 cũng là khoảng thời gian mà cô tạo ra nhiều vụ bê bối liên quan đến tình dục, lại dẫn đến sự chỉ trích từ phía báo giới cùng với sự sụt giảm của tiêu thụ album[3]. Tuy nhiên sự nghiệp của Madonna đã thăng hoa trở lại khi cô phát hành album năm 1998 Ray of Light nhận được nhiều lời khen ngợi từ giới phê bình và giành được ba giải Grammy.
Với những nỗ lực cống hiến không ngừng cho ngành công nghiệp âm nhạc thế giới trong suốt hơn một phần tư thế kỷ, Madonna đã được công chúng ghi nhận là "một trong những ngôi sao nhạc pop vĩ đại nhất mọi thời đại" và được mệnh danh là Nữ hoàng nhạc pop[4][5][6]. Vào năm 2000, sách kỷ lục Guinness đã ghi nhận Madonna là "nữ ca sĩ thành công nhất mọi thời đại" với tổng số album đã bán ra trên khắp thế giới là 211.5 triệu (không kể đĩa đơn) và là nữ ca sĩ có thu nhập cao nhất thế giới[7][8][9][10]. Warner Bros. Records, hãng đĩa của Madonna cũng thông báo rằng cô đã phát hành khoảng trên 350 triệu đĩa tính cả album và đĩa đơn. Hiệp hội công nghiệp thu âm Hoa Kỳ RIAA đã xếp Madonna là "nữ ca sĩ bán được nhiều đĩa hát nhất thế kỷ 20"[11][12]. Năm 2006, tạp chí Forbes đã đánh giá tài sản của Madonna là khoảng 350-400 triệu đô-la Mỹ và xếp cô là nữ danh ca giàu nhất thế giới[13]. Cô đã được vinh danh tại Đại sảnh Danh vọng Rock and Roll vào năm 2008[14].
Thơ ấu và con đường đến với âm nhạc
Madonna Louise Veronica Ciccone sinh ngày 16 tháng 8 năm 1958 tại thành phố Bay, bang Michigan, Hoa Kỳ; là con thứ ba trong số sáu người con của Silvio Tony P.Ciccone, một kỹ sư gốc Ý[15][16] và Madonna Louise Fortin, một người Pháp-Canada[17][18]. Cô được nuôi dưỡng trong một gia đình Thiên Chúa giáo ở ngoại ô thành phố Detroit. Mẹ cô qua đời vì bệnh ung thư vú vào ngày 1 tháng 12 năm 1963 khi bà mới ở tuổi 30. Madonna từng thổ lộ rằng việc mẹ cô qua đời sau cơn bạo bệnh là điều đau đớn nhất mà cô từng phải trải qua và đó chính là khoảng thời gian khủng hoảng nhất trong cuộc đời cô[19]. Sau đó ít lâu, cha của cô kết hôn với người quản gia, bà Joan Gustafson và họ có với nhau hai người con. Về việc cha mình đi bước nữa, Madonna từng nói: "Tôi không thể chấp nhận người mẹ kế khi tôi còn đang lớn lên. Hồi xưa tôi rất cay nghiệt với bà ấy"[20].
Các con trong gia đình Ciccone từ nhỏ đã bị người cha bắt phải học nhạc. Thế nhưng chỉ sau một vài tháng học đánh đàn piano, Madonna năn nỉ cha đồng ý cho cô được học múa ballet. Giáo viên dạy ballet của Madonna, Christopher Flynn, dạy cho cô nhiều màn vũ đạo và nhờ đó Madonna có cơ hội được “phơi bày” trên sàn nhảy, một cảnh tượng sau này có ít nhiều ảnh hưởng đến phong cách âm nhạc của cô. Là một học sinh loại A của trường cấp III Rochester Adams, Madonna luôn nổi bật ở các môn thể thao và là một thành viên của đội hoạt náo viên[22]. Sau khi tốt nghiệp vào năm 1975, cô nhận được một học bổng khiêu vũ của đại học Michigan[23]. Thế nhưng đến năm 1977 khi còn đang học năm thứ hai Madonna đã bỏ học để đến thành phố New York với mục đích theo đuổi sự nghiệp của một vũ công dưới sự ủng hộ của thầy giáo[24]. Nhìn lại chuyến đi của mình tới New York, Madonna nói: "Khi tôi tới New York, đó là lần đầu tiên tôi được đi máy bay, lần đầu tiên tôi gọi một chiếc taxi, lần đầu tiên với tất cả mọi thứ. Và trong ví của tôi chỉ vẻn vẹn có 35 đôla. Không nghề ngỗng, không bạn bè, không nhà cửa. Đó là việc dũng cảm nhất mà tôi từng làm trong đời"[21].
Đến New York mà trong người chỉ có 35 đôla, Madonna phải trải qua nhiều khó khăn chồng chất về tài chính, nhiều khi sống tạm bợ và phải tìm việc ở tiệm bán bánh với mức lương rẻ mạt, thậm chí có những lúc cô phải làm một người mẫu khỏa thân[25]. Không lâu sau cô học nhảy với Mathar Graham và Pearl Lang, và sau đó làm việc với nhiều vũ đoàn như Alvin Ailey và Walter Nicks. Trong khi đang làm vũ công cho ca sĩ người Pháp Patrick Hernandez[26], Madonna có cơ hội gặp gỡ một anh chàng chơi guitar tên là Dan Gilroy, người sau này cùng cô thành lập ban nhạc rock Breakfast Club[27]. Ngoài hát, cô còn chơi cả trống và guitar[28]. Đến năm 1980, Madonna và người bạn trai cũ Stephen Bray viết một số bản disco và nhạc dance và thu hút được sự chú ý của một số câu lạc bộ ở New York. DJ Mark Kamins đã bị gây ấn tượng mạnh bởi những đĩa hát của Madonna và anh quyết định gửi chúng tới Seymour Stein, người sáng lập hãng Sire Records, một nhãn hiệu mới của công ty mẹ Warner Bros. Records[29]. Sự nghiệp âm nhạc chuyên nghiệp của Madonna bắt đầu từ đây[30].
Sự nghiệp âm nhạc
1983-1985: Khởi nghiệp và thành công bước đầu
Đĩa đơn đầu tiên của Madonna mang tên "Everybody", sản xuất bởi Mark Kamins, đã trở thành một hit trên bảng xếp hạng Billboard Hot Dance/Club của Mỹ nhưng nhưng chưa đủ phổ biến để lọt vào bảng xếp hạng Billboard Hot 100[31]. Theo sau "Everybody" là đĩa đơn gồm hai bài "Burning Up" và "Physical Attraction", cũng thu được thành công trên các bảng xếp hạng của Mỹ. Những thành tích này đã thuyết phục nhà sản xuất của Sire Records bỏ vốn để làm album đầu tiên của Madonna.
Album đầu tiên trong sự nghiệp của Madonna mang chính tên của cô, Madonna, phát hành ngày 27 tháng 3 năm 1983, là một bộ sưu tập các bài hát nhạc dance. Album cơ bản được sản xuất bởi Raggie Lucas, một nhà sản xuất khá danh tiếng lúc bấy giờ. Tuy nhiên khi hoàn thành xong được vài bài, Madonna tỏ ra không thoả mãn vì nhận thấy giọng hát của mình trong album tuy đã ổn nhưng nhạc của Lucas vẫn chưa làm cô hài lòng. Madonna quyết định để người bạn trai lúc đó, John Benitez phối và sắp xếp lại cho album. Album Madonna đứng ở vị trí thứ 8 trên bảng Billboard 200[32] và đã phát hành thành công 3 đĩa đơn trên bảng xếp hạng Billboard Hot 100 là "Holiday", "Boderline" và "Lucky Star". Trong đó đáng chú ý là nhạc phẩm "Holiday" được coi là một trong những bài hát thành công nhất của Madonna và cho đến nay, ca khúc này vẫn tiếp tục được Madonna biểu diễn trong các chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới của cô. Madonna bán được hơn 9 triệu bản trên toàn thế giới, trong đó 5 triệu bản bán được tại Mỹ[33].
Nhiều cô gái tuổi mới lớn chịu ảnh hưởng bởi phong cách ăn mặc mới mẻ của Madonna, từ những chiếc tất mắt lưới, áo viền ren cho đến những đồ trang sức hình thánh giá, vòng tay lủng lẳng bằng nhựa, tóc nhuộm màu. Phong cách vừa bụi bặm lại vừa nữ tính, gợi cảm này đã khá phổ biến trong xu hướng thời trang phụ nữ những năm 1980[34][35].
Nắm bắt được những thành công bước đầu của một nữ ca sĩ trẻ mới bước vào làng nhạc chuyên nghiệp, Madonna có cơ hội thu âm một album mới. Like a Virgin ra mắt ngày 12 tháng 11 năm 1984 với thành công không chỉ còn giới hạn tại Mỹ mà còn tại nhiều quốc gia khác trên thế giới và trở thành album đầu bảng đầu tiên của Madonna trên bảng xếp hạng Billboard 200 album của Mỹ [36]. Like a Virgin đã bán được 21 triệu bản trên khắp thế giới trong đó 10 triệu bản được tiêu thụ tại Mỹ[37], phát hành 4 đĩa đơn lọt vào vị trí tốp 5 tại Mỹ và Anh, thành công nhất là hai đĩa đơn "Like a Virgin" đứng quán quân tại Mỹ trong 6 tuần liên tiếp và "Material Girl" đạt hạng á quân[26]. Nhờ nội dung bài hát mang tính hình tượng cao, người hâm mộ trên thế giới đã gọi Madonna với cái tên "Material Girl" ("Cô gái vật chất").
Tại lễ trao giải lần đầu tiên của giải thưởng video âm nhạc MTV, Madonna mở màn buổi lễ với màn trình diễn ca khúc "Like a Virgin" và đã gây sốc cho khán giả. Cô mặc một chiếc váy cưới màu trắng, đi tất có thêu ren, đeo thắt lưng nhãn hiệu "Toy Boy". Đến đoạn gần kết thúc bài hát, cô nằm xuống và lăn lộn trên sân khấu làm hở một chút nội y. Nhiều nhà phê bình có ý rằng Madonna diễn những trò khiêu gợi như thế này nhằm che giấu sự thiếu hụt tài năng của cô[38].
Năm 1985, Madonna đi vào lĩnh vực phim ảnh với một vai diễn ngắn là một cô ca sĩ câu lạc bộ trong bộ phim Vision Quest. Trích từ nhạc phim là một bản pop-ballad được đề cử giải Grammy[39] và quán quân tại Mỹ[40] với tựa đề "Crazy for You". Năm sau đó Madonna lại xuất hiện trong một bộ phim hài khá thành công về doanh thu Desperately Seeking Susan. Bộ phim giới thiệu một bản nhạc dance mang tên "Into the Groove". Đây là đĩa đơn hạng nhất đầu tiên và cũng là đĩa bán chạy nhất tính đến nay của Madonna tại Liên hiệp Anh[41].
Madonna bắt đầu chuyên diễn đầu tiên của mình tại Mỹ mang tên The Virgin Tour vào năm 1985, với sự tham gia của ban nhạc The Beastie Boys. The Virgin Tour kéo dài trong 2 tháng với 40 buổi diễn tại các tiểu bang như California, Texas, Ohio, Pennsylvania, Virginia, New York, Massachusetts[42].
Tháng 7 năm 1985, hai tạp chí Penthouse và Playboy đã cho xuất bản một số bức ảnh khỏa thân đen trắng của Madonna, được chụp từ cuối những năm 1970. Madonna có cho tiến hành một số hành động pháp lý nhằm ngăn hai tạp chí này nhưng đã không thành công. Những tấm ảnh khỏa thân của cô ca sĩ mới nổi khiến dư luận xôn xao và chỉ trích. Tuy vậy Madonna đã phản bác lại vì cho rằng việc làm của cô không có gì sai trái và thề rằng cô sẽ không bao giờ để những người chỉ trích có thể thỏa mãn mỗi khi cô cởi xiêm y. Cô không hề lo sợ những bức ảnh ảnh hưởng đến tên tuổi của mình mà ngược lại, chúng chỉ làm cho cô thêm nổi tiếng vì đơn giản đó chỉ là nghệ thuật và phản ánh rõ con người của cô[43].
1986-1989: Sự nghiệp đỉnh cao
Album thứ ba của Madonna mang tên True Blue phát hành ngày 30 tháng 6 năm 1986 đã có những bước trưởng thành hơn hẳn so với hai album đầu tay khiến tạp chí âm nhạc Rolling Stone phải công nhận rằng cô đang hát hay hơn bao giờ hết và album như một tiếng nói "đến từ tận trái tim"[44][45]. Giai điệu của True Blue không còn kích động như hai album trước mà mang một chút sắc thái trầm buồn hơn. Album này đánh dấu mốc lần đầu tiên Madonna đóng vai trò là một nhà sản xuất đĩa. Cô hợp tác với nhà soạn nhạc Patrick Leonard, người sau này trở thành một đối tác lâu dài và người bạn thân của cô. True Blue đạt vị trí đầu bảng tại 38 quốc gia, bán được 24 triệu bản trên toàn thế giới, trở thành album phòng thu bán chạy nhất trong sự nghiệp của cô tính đến cả thời điểm này[46]. 5 bài hát trích từ album đã được phát hành dưới dạng đĩa đơn và đều đứng quán quân hoặc lọt vào tốp 5 tại Mỹ và Liên hiệp Anh, bao gồm "Live to Tell", "Papa Don't Preach", "True Blue", "Open Your Heart" và "La Isla Bonita"[47]. Video ca nhạc của các đĩa đơn trích từ album True Blue tiếp tục thể hiện sự cách tân và phong cách mới của Madonna, từ trang phục, kiểu tóc tới cách dàn dựng và thể hiện nội dung bài hát. Điển hình là video "Papa Don't Preach" kể về một cô gái tuổi vị thành niên trót lỡ có thai với một anh chàng thợ sửa xe, năn nỉ cha của mình cho cô được sinh và nuôi đứa trẻ. Video này đã giành giải "Video xuất sắc nhất của nữ nghệ sĩ" tại lễ trao giải thưởng video âm nhạc của MTV năm 1987.
Năm 1987, Madonna nhận vai diễn trong bộ phim không mấy thành công Who's That Girl? và cho ra mắt 4 bài hát trong album nhạc của bộ phim bao gồm bài hát cùng tên, "Who's That Girl?" đạt thứ hạng cao trên các bảng xếp hạng của thế giới, đĩa đơn đầu bảng thứ 6 tại Mỹ và thứ 5 tại Liên hiệp Anh[48]. Cùng năm đó ngôi sao ca nhạc tổ chức một chuyến lưu diễn mang tên Who's That Girl Tour, bắt đầu sự hợp tác lâu dài của cô với ca sĩ, vũ công Donna Delory và Niki Haris. Chuyến lưu diễn lần đầu tiên thu hút sự chú ý của Vatican khi giáo hoàng John Paul II kêu gọi người hâm mộ tại Ý của Madonna tẩy chay các buổi diễn của cô[49]. Vatican cũng từng phát biểu ý kiến chỉ trích về việc khánh thành bức tượng cao 13 feet của Madonna tại thị trấn Pacentro, nơi gia đình cha cô đã từng sinh sống[50].
Năm sau, Madonna phát hành đĩa You Can Dance bao gồm các bài hát được phối khí lại và một bài hát mới mang tên "Spotlight". Mặc dù album này không lọt được vào tốp 10 tại Mỹ nhưng cũng đã bán được hơn 7 triệu bản trên thế giới, trong đó 2 triệu bản là tại Mỹ. Với doanh số này, You Can Dance trở thành một trong những album phối khí lại bán chạy nhất mọi thời đại sau Blood on the Dance Floor: HIStory in the Mix của Michael Jackson.
Like a Prayer, album phòng thu thứ tư của Madonna được bắt đầu phát hành vào ngày 21 tháng 3 năm 1989. Đồng sáng tác và sản xuất bởi Madonna với Patrick Leonard và Stephen Bray, đĩa nhạc đã đánh thêm nhiều dấu son trong sự nghiệp ca hát của Madonna, cho thấy cô là một ca sĩ quan trọng trong làng nhạc pop[51]. Like a Prayer cũng nhận được nhiều lời nhận xét tốt từ nhà phê bình và đã thu hút được nhiều người nghe khó tính. Rolling Stone đã ca ngợi âm hưởng pop đã đạt được một sự "gần gũi với nghệ thuật"[52] trong khi All Music Guide đã miêu tả đây là album hay và đặc sắc nhất của Madonna[53]. Về mặt kỹ thuật, đây là đĩa hát trung thực nhất của cô vì người thu âm chỉ có mặt một lần để thu mỗi bài hát từ đầu đến cuối và không cắt xén. Album bán được tổng cộng 17 triệu bản, phát hành 5 đĩa đơn, trong đó có đĩa đơn cùng tên xếp vị trí thứ nhất tại Mỹ và Anh, hai đĩa đơn hạng 2 là "Express Yourself" và "Cherish"[47].
Đầu năm 1989, Madonna ký hợp đồng hợp tác với công ty giải khát Pepsi. Theo đó Pepsi sẽ giới thiệu bài hát mới của Madonna, "Like a Prayer" còn cô sẽ quảng cáo cho sản phẩm của Pepsi. Đoạn hình quảng cáo sản phẩm đơn thuần chỉ sử dụng hình ảnh của bữa tiệc sinh nhật một đứa trẻ nên không gây ra sự tranh cãi nào cả. Tuuy nhiên ngày hôm sau, video clip "Like a Prayer" phát sóng ra mắt trên kênh MTV. Trong video này có nhiều biểu tượng của Thiên chúa giáo, trong đó có cả năm dấu thánh (những dấu giống như những vết thương trên cơ thể của chúa Giê-su khi người bị đóng đinh trên giá chữ thập; coi đó là những dấu hiệu linh thiêng) và đã bị tòa Thánh Vatican kết tội báng bổ Chúa[38]. Video có cảnh một người đàn ông da đen tình cờ nhìn thấy một người phụ nữ đang bị bọn cướp ám hại và xông ra cứu giúp, thì bị cảnh sát hiểu nhầm và tống vào tù. Cho tới khi người ca sĩ (Madonna) tới làm chứng thì anh ta mới được thả ra. Mặc dù video tố cáo chế độ phân biệt chủng tộc nhưng Madonna vẫn bị chỉ trích vì cách thức sử dụng biểu tượng tôn giáo nhạy cảm như đốt cháy cây Thánh giá, những bức tượng khóc ra máu, người phụ nữ hôn Chúa Giê-su da đen. Phá bỏ hợp đồng, Pepsi không quảng cáo video này trên truyền hình nữa nhưng Madonna cũng nhận được mức thù lao hơn 5 triệu đô-la[54].
1990-1993: Tranh cãi về Sex và Erotica
Năm 1990, Madonna thủ một vai diễn mang tên Breathless Mahoney trong một bộ phim phóng tác theo loạt truyện tranh Dick Tracy. Với bộ phim này, cô đã cho ra mắt một album mang tên I'm Breathless và tổ chức chuyến lưu diễn Blond Ambition Tour khởi động vào ngày 22 tháng 5 năm 1990. Album có nhiều bài hát mới trong đó thành công nhất là ca khúc "Vogue" đã đạt hạng nhất ở cả Mỹ và Anh và là đĩa đơn bán chạy nhất của Madonna tính đến thời điểm lúc bấy giờ[55]. Một ca khúc mới khác là "Sooner or Later (I Always Get My Man)" đã giành được giải Oscar cho bài hát hay nhất trong phim[56]. Chuyến lưu diễn Blond Ambition Tour với màn trình diễn ca khúc "Like a Virgin" gây nhiều tranh cãi khi Madonna biểu diễn trên giường với bộ quần áo hở hang với hai vũ công nam mặc áo lót của phụ nữ hình nhọn hoắt rồi cô bắt đầu làm các hành động như kiểu thủ dâm[57].
Cũng trong năm 1990, vào ngày 9 tháng 11, Madonna phát hành album tuyển tập đầu tiên. The Immaculate Collection bán được hơn 26 triệu đĩa, trở thành đĩa hát bán chạy nhất của Madonna và lập kỷ lục là album tuyển tập của nữ ca sĩ bán chạy nhất mọi thời đại[58], cũng như là album của nữ nghệ sĩ bán chạy nhất trong lịch sử âm nhạc Anh[59]. Album này còn có hai bài hát mới là "Justify My Love" và "Rescue Me"[60]. Video của đĩa đơn "Justify My Love" được đạo diễn bởi Mondino ghi hình Madonna trong một khách sạn ở Paris với những hành động khiêu gợi với bạn trai của cô lúc bấy giờ, diễn viên trẻ Tony Ward và một nữ người mẫu cùng với hàng loạt nhân vật khác có hành động như kiểu khổ dâm [61]. Kênh truyền hình âm nhạc MTV cho rằng video này "quá nóng" ("2 Hot 4 MTV") nên đã quyết định cấm chiếu[62]. Hãng đĩa Warner Bros. đã phát hành video này và được kênh truyền hình VH1 bầu chọn là một trong những video ca nhạc khiêu gợi nhất mọi thời đại và cũng là video ca nhạc bán chạy nhất từ trước tới nay[63]. "Justify My Love" cũng đứng đầu bảng tại Mỹ trong 2 tuần.
Năm 1991, Madonna sản xuất bộ phim tài liệu đầu tiên của mình mang tên Truth or Dare (cũng được biết đến với cái tên Trên giường cùng Madonna ngoài Bắc Mỹ), ghi lại được những khoảnh khắc trong chuyến lưu diễn Blond Ambition Tour. Đến năm sau, Madonna xuất hiện trong bộ phim A League of Their Own và ghi âm một ca khúc cho bộ phim, "This Used to Be My Playground". Bản ballad nhẹ này trở thành đĩa đơn thứ 10 đứng vị trí #1 của Madonna tại Mỹ.
Năm 1992, Madonna phát hành Sex, một cuốn sách dành cho người lớn có kèm theo nhiều hình ảnh minh họa nóng bỏng được chụp bởi một đối tác lâu dài của Madonna, Steven Meisel. Sự chú ý về cuốn sách đã lan rộng trong dư luận. Nhiều tờ báo đã bất bình và tỏ thái độ phản đối Madonna vì nó đã phần nào vô tình làm hư hỏng giới trẻ. Còn các nhà phê bình cho rằng đó là sự rùm beng nhằm quảng cáo cho album mới nhất của cô[64]. Tuy vậy cuốn sách này cũng tiêu thụ được hơn nửa triệu cuốn tại Mỹ[64].
Erotica, album phòng thu thứ năm phát hành ngày 20 tháng 10 năm 1992, sản xuất bởi Shep Pettibone, đã không thực sự được chào đón, ngoại trừ người hâm mộ vì mọi người cho rằng đây là một album khiêu dâm, tất cả các bài hát trong album này đều nói về tình dục. Nhưng thực ra chỉ có 3 trong số 14 bài hát là có liên quan đến chủ đề nhạy cảm này là "Erotica", "Where Life Begins" và "Did You Do It?"[64][65]. Album này đạt hạng nhì tại Mỹ và phát hành 6 đĩa đơn trong đó thành công nhất là đĩa đơn cùng tên (#1 ở châu Âu, #2 ở Canada, #3 ở Mỹ và Anh). Video "Erotica" đã bị chỉ trích chỉ ngay sau lần đầu tiên được phát trên kênh MTV vì nội dung có thể xếp vào băng đĩa đồi truỵ. Quảng cáo của video đã bị cấm trên nhiều kênh truyền hình toàn cầu bởi những cảnh mô tả quan hệ tình dục hơi quá để thể hiện cho bài hát. Video này có một vài cảnh quan hệ nam nữ ngoài sức tưởng tượng trong đó có Madonna là nhân vật chính, cô nô đùa cùng một người đàn ông lớn tuổi hơn và cả những người đàn bà đồng tính rồi có cả những cảnh thông dâm không đàng hoàng. Giống với video "Justify My Love" về nội dung kích động, "Erotica" bị MTV cấm hoàn toàn chỉ sau 3 lần công chiếu.
The Girlie Show Tour năm 1993 là một trong các chuyến lưu diễn tạo nhiều xì căng đan nhất của Madonna, bên cạnh Confessions Tour. Trong chuyến lưu diễn này, Madonna cắt tóc ngắn, mặc bộ quần áo ngắn bó sát người, tay cầm chiếc roi da, xung quanh là rất nhiều vũ nữ cũng ăn mặc hở hang, thậm chí để cả ngực trần[66] và đáng chú ý hơn nữa là cô đã chà sát lá cờ của Puerto Rico giữa hai chân của mình, gây ra làn sóng phẫn nộ ở đảo quốc này, trong khi đạo Do Thái đã đả kích buổi diễn đầu tiên của cô tại đất nước Israel[67]. Madonna sau đó cũng có nhiều lời lẽ thanh minh cho những hành động ấy và hy vọng rằng dư luận sẽ lắng xuống để cô tiếp tục tập trung vào công việc của mình
1994-1997: Những bản tình ca
Sau một thời gian gây ra quá nhiều tranh cãi, Madonna đã phát hành album phòng thu thứ sáu của mình mang tên Bedtime Stories vào ngày 25 tháng 10 năm 1994, hợp tác sản xuất bởi Madonna, Nellee Hooper và Dallas Austin. Vào thời gian đó Madonna đã bị album Pendulum Vinbe của ca sĩ R&B/rock Joi thu hút sự quan tâm đặc biệt. Cô rất thích thú với album này và quyết định cùng Dallas Austin sản xuất album Bedtime Stories với âm hưởng chủ đạo là R&B. Tuy đứng đầu bảng tại một số quốc gia như Úc và Canada nhưng tại Mỹ, album chỉ đứng hạng 3 trong tuần đầu tiên. Bốn đĩa đơn được phát hành để quảng bá cho album, trong đó thành công nhất là "Take a Bow". Bài hát đã thu được thắng lợi lớn tại Mỹ, đứng đầu bảng xếp hạng Billboard Hot 100 trong 7 tuần liên tiếp nhưng lại thất bại tại Liên hiệp Anh, trở thành bài hát đầu tiên không nằm trong tốp 10 của Madonna khi chỉ đạt hạng 16. Bedtime Stories được đề cử một giải Grammy ở hạng mục "Album giọng pop xuất sắc nhất" nhưng không thắng giải.
Cuối năm 1995, Madonna phát hành album Something to Remember. Đây là bộ sưu tập các bản ballad hay nhất của cô ca sĩ vốn quen thuộc với khán thính giả nhờ dòng nhạc pop sôi động, trong đó có 3 bài hát mới là "I Want You" (cùng thu âm với ban nhạc Anh Massive Attack), "You'll See" và bài hát được phối khí lại "Love Don't Live Here Anymore". Tuy album không thể lọt vào được tốp 5 của Billboard 200 nhưng cũng đã bán được hơn 8 triệu bản trên thế giới[68][69].
Đến năm 1996, Madonna cùng với nam diễn viên Hollywood Antonio Banderas đóng cặp trong bộ phim thành công nhất của cô[70], Evita. Album nhạc của bộ phim, Evita được phát hành vào ngày 12 tháng 11, trở thành album bạch kim thứ 12 của Madonna và ra mắt 2 đĩa đơn khá phổ biến là "Don't Cry for Me Argentina" và "You Must Love Me". Bài hát "You Must Love Me" sau đó đã giành được giải bài hát hay nhất trong phim tại lễ trao giải Oscar và Quả cầu vàng năm 1997. Bản thân Madonna cũng nhận được giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Quả cầu vàng, nhưng lại không được đề cử tại giải Oscar[71].
1998-2002: Sự nghiệp tiếp tục thăng hoa
Album phòng thu thứ bảy của Madonna mang tên Ray of Light phát hành trong quý I năm 1998 là một album đặc sắc khi đồng thời sử dụng một số âm hưởng phương Đông cổ kính cùng các nhạc khí điện tử đầy hiện đại. Album đạt được hạng 2 tại bảng xếp hạng của Mỹ và được chứng nhận album bạch kim[72]. Giới phê bình cũng cho rằng đây là thành tựu xuất sắc nhất của Madonna kể từ album Like a Prayer. Trang điện tử Amazon.com đã ca ngợi Ray of Light là album tuyệt vời nhất của Madonna từ trước tới giờ[73] trong khi tạp chí Rolling Stone và Allmusic tin rằng Madonna cùng nhà sản xuất William Orbit sẽ tạo ra xu hướng chủ đạo cho dòng nhạc Pop[74]. Ray of Light đã giành được 4 giải thưởng tại lễ trao giải Grammy năm 1999[75] và xếp hạng #363 trong danh sách 500 album hay nhất mọi thời đại do tạp chí Rolling Stone bình chọn[76]. Album đã phát hành 5 đĩa đơn trong đó có 2 đĩa đơn thành công là “Frozen” và “ Ray of Light”. Tựa đề “Ray of Light'” cũng đã được Microsoft chọn làm bài hát chủ đề để quảng cáo cho Windows XP phát hành năm 2001[77].
Theo sau thành công của album, Madonna cho ra mắt đĩa đơn tốp 10 "Beautiful Stranger", bài hát giành giải Grammy cho hạng mục "Bài hát xuất sắc nhất được viết cho phim hay chương trình truyền hình". Đây là một bản nhạc pop có âm hưởng những năm 1960 và được Madonna hát cho bộ phim Austin Power: The Spy Who Shagged Me (1999)[78].
Năm 2000, Madonna phát hành bộ phim tiếp theo sau Evita. The Next Best Thing gây nhiều thất vọng và bị các nhà phê bình chê bai rất nhiều. Tuy bộ phim thất bại nhưng các bài hát của bộ phim lại khá thành công trong đó có ca khúc "American Pie", một nhạc phẩm phóng tác của Don McLean những năm 1970 đã đạt thành công trên toàn cầu[79].
Cùng năm đó, vào ngày 19 tháng 9, album phòng thu thứ tám của Madonna chính thức ra mắt. Music với các dòng nhạc chủ đạo là dance, pop và house (nhạc quán rượu). Album gồm nhiều bài nhạc nhảy sôi động dành cho giới trẻ như "Music", "Don't Tell Me" nhưng vẫn có vài bài lột tả cảm xúc nội tâm của ca sĩ như bài "Paradise (Not for Me)". Album này đạt vị trí cao nhất #1 tại bảng xếp hạng của Mỹ và là album quán quân đầu tiên của Madonna kể từ album Like a Prayer năm 1989[80]. Được viết và sản xuất chính bởi Madonna và nhạc sĩ nhạc House người Pháp Mirwais Ahmadzai, Music sản xuất 3 đĩa đơn bao gồm đĩa đơn cùng tên đứng #1 tại nhiều nước trên thế giới, "Don't Tell Me" và "What It Feels Like for a Girl"; trong đó đĩa đơn đầu tiên là thành công nhất, trở thành bài hát thành công nhất năm 2000 theo như bảng xếp hạng thế giới (United World Chart). Đĩa đơn thứ 3 đã gây tranh cãi về nội dung video và một lần nữa lại bị cấm trên MTV chỉ sau một lần chiếu[81]. Madonna tiếp tục quảng cáo cho album khi tái xuất hiện trong chương trình truyền hình Late Show với David Letterman sau sự xuất hiện gây sốc năm 1994 cũng chính tại chương trình này. Cô đã làm người xem ngạc nhiên khi trình diễn ca khúc "Don't Tell Me" với cây đàn guitar. Đây là lần đầu tiên Madonna chơi nhạc cụ trước công chúng kể từ khi cô còn là thành viên chơi trống của ban nhạc The Breakfast Club vào những năm 1980. Sau này cô vẫn tiếp tục chơi guitar trong các tour lưu diễn của mình.
Sau thành công của album, Madonna đã mở màn lễ trao giải Grammy 2001 với màn trình diễn ca khúc "Music". Cô được đề cử giải quan trọng "Thu âm của năm" với nhạc phẩm "Music" tuy nhiên để mất giải vào tay nhóm nhạc Ireland U2 với đĩa đơn "Beautiful Day".
Tháng 6 năm 2001, Madonna bắt đầu Drowned World Tour, chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới lần đầu tiên của cô kể từ năm 1993. Chuyến lưu diễn này thu được thành công nhờ có doanh thu cao nhất năm 2001[82] với 75 triệu USD từ 47 buổi diễn cháy vé[83] và được phát hành dưới dạng DVD vào tháng 11. Cùng tháng đó, Madonna phát hành album tuyển tập thứ hai. Không giống như bộ sưu tập trước là The Immaculate Collection, GHV2 không có một bài hát mới nào cả, tuy nhiên 7 triệu đĩa cũng đã được tiêu thụ trên thế giới[84][85][86]. Đến năm 2002, cô sáng tác và thu ân một bài hát mới mang tên "Die Another Day" cho loạt phim về điệp viên 007 James Bond. Bài hát đạt hạng 8 tại bảng xếp hạng Billboard Hot 100, đồng thời nhận được hai đề cử trái ngược: "Bài hát hay nhất trong phim" của giải Quả Cầu Vàng và "Bài hát dở nhất trong phim" của giải Mâm xôi vàng[47][87][88].
2003-2007: Sự nghiệp thăng trầm
Album phòng thu thứ 9 của Madonna, American Life, một lần nữa được hợp tác sản xuất cùng Mirwais Ahmadzai, đã đề cập đến các khía cạnh như giấc mơ, tiếng tăm, vận mệnh và các vấn đề xã hội của Mỹ. Trong khi album này đã được một bộ phận người dân đón nhận với quan điểm tích cực thì cũng không ít người cho rằng nó đã để lộ một khoảng tối trong con người của Madonna[89]. Tuy đứng đầu bảng tại Mỹ và Liên hiệp Anh, American Life chỉ bán được có 5 triệu bản[90] và trở thành album được tiêu thụ ít nhất trong sự nghiệp của nữ danh ca kì cựu trong làng nhạc pop[91]. Video cho đĩa đơn đầu tiên của album, "American Life" đã gây bàn cãi tại Mỹ vì có nhiều cảnh mô tả chiến tranh (trong đó có chiến tranh Việt Nam và cuộc chiến chống chính phủ Saddam Hussein của nước Mỹ) với đầy bom đạn, thuốc nổ và máu. Trước ngày video này được chiếu tại châu Âu, Madonna đã quyết định thay thế nó bằng một video khác "dễ chịu" hơn với cảnh cô đứng hát trước quốc kỳ của nhiều nước trên thế giới. Bài hát này đã thất bại trong việc lọt vào tốp 10 tại Mỹ khi chỉ đứng thứ #37. Ba đĩa đơn còn lại của album là "Hollywood", "Love Profusion" và "Nothing Fails" đều thất bại nặng nề tại Mỹ tuy chúng khá thành công tại các nước khác như Anh và Canada.
Một thời gian sau vào tháng 8 năm 2003, Madonna trình diễn ca khúc "Like a Virgin" và "Hollywood" với Britney Spears, Christina Aguilera và Missy Elliot tại lễ trao giải MTV Video Music Awards lần thứ 20 tại New York. Đây là một trong những màn trình diễn gây nhiều tranh cãi nhất của lịch sử giải thưởng này khi Madonna đã hôn và thực hiện một số sự động chạm với hai ca sĩ đàn em[92]. Nụ hôn của Madonna với Britney dường như được dư luận chú ý hơn và theo sau đó là việc Madonna góp giọng vào ca khúc "Me Against The Music" của Britney[93].
Sau thất bại của American Life, Madonna phát hành Remixed & Revisited, một album gồm các bản remix các bài hát của American Life và Bedtime Stories[94]. Album này không thật thành công và nằm ngoài bảng xếp hạng 100 album của Mỹ.
Năm 2004 Madonna tổ chức chuyến lưu diễn The Re-Invention Tour gồm 36 buổi biểu diễn tại Bắc Mỹ và châu Âu, trở thành tour có doanh thu cao nhất năm 2004 với 125 triệu USD[95]. Cũng năm đó Madonna vướng mắc vào vụ kiện tụng với hãng đĩa Warner Music Group, hãng đồng sở hữu nhãn hiệu Maverick với Madonna. Vụ việc kết thúc với việc Warner Music Group mua lại Maverick từ tay Madonna[96]. Cùng năm đó Madonna được tạp chí âm nhạc Rolling Stone xếp hạng thứ 36 trong danh sách 100 nghệ sĩ vĩ đại nhất mọi thời đại.[97]
Tháng 1 năm 2005, một tháng sau thảm họa Sóng thần Ấn Độ Dương, Madonna trình diễn ca khúc phóng tác theo bài "Imagine" của John Lennon trong buổi hòa nhạc từ thiện Tsunami Aid: A Concert of Hope nhằm quyên góp cho các nạn nhân của thảm họa kinh hoàng này. Ngày 2 tháng 7 năm 2005, Madonna tiếp tục tham gia buổi hòa nhạc từ thiện Live 8 tại London[98]. Cô biểu diễn 3 ca khúc "Like a Prayer", "Ray of Light" và "Music"[99].
Album phòng thu thứ mười của Madonna mang tên Confessions on a Dance Floor phát hành tháng 11 năm 2005, được xây dựng như một sự pha trộn hài hòa giữa dòng nhạc dance từ thập kỷ 70 với các tiết tấu âm nhạc hiện đại. Album thành công cả về mặt thương mại lẫn phê bình[100]. Đĩa nhạc đạt quán quân tại 41 quốc gia và bán được gần 10 triệu đĩa, trong đó 1,6 triệu bán được tại Mỹ[101]. Album nhận được những phản hồi tốt từ giới phê bình kể từ những lời chê bai album trước đó với một giải Grammy 2007 ở hạng mục "Album nhạc dance/điện tử xuất sắc nhất". Confessions on a Dance Floor sản xuất 4 đĩa đơn. Đĩa đầu tiên mang tên "Hung Up", bản nhạc pop-dance có khúc dạo đầu mượn từ ca khúc "Gimme! Gimme! Gimme! (A Man After Midnight)" của ban nhạc ABBA, đạt vị trí #1 tại 47 nước và lập kỷ lục Guinness là bài hát đứng vị trí quán quân tại nhiều quốc gia nhất thế giới[102]. Đĩa thứ hai "Sorry" đã đưa Madonna lên vị trí số 1 lần thứ 12 tại Anh[103] và tiếp tục giữ vững vị trí dẫn đầu trong giới nữ ca sĩ về số đĩa quán quân tại Anh quốc[104]. Đĩa đơn thứ 3 "Get Together" cũng nằm trong tốp 10 bảng xếp hạng của Anh và là đĩa quán quân thứ 37 của Madonna tại bảng xếp hạng nhạc dance của Mỹ (nhiều hơn bất kỳ ca sĩ nào trong bảng xếp hạng Billboard) nhưng thất bại trong việc xếp hạng trong bảng Billboard Hot 100. Đĩa đơn cuối cùng của album, "Jump" phát hành tháng 11 trong khi Madonna đang lưu diễn Confessions Tour, ít thành công hơn so với hai đĩa đầu.
Chuyến diễn vòng quanh thế giới để cổ động cho album, Confessions Tour bắt đầu tại Los Angeles, California, Mỹ vào tháng 5 năm 2006 đã phải thêm một số buổi diễn vì không đáp ứng đủ số lượng người hâm mộ đến xem Madonna biểu diễn. Tour diễn này đã đạt doanh thu 260 triệu USD, một kỷ lục mới trong giới nữ nghệ sĩ, thu hút 1,2 triệu người xem[105] đồng thời cũng gây tranh cãi khi Madonna sử dụng biểu tượng tôn giáo vào màn trình diễn ca khúc "Live to Tell" của mình: cô treo mình trên cây thánh giá khổng lồ và đầu đội một chiếc vương miện lá gai. Hành động này đã bị các Giáo hội chỉ trích gay gắt và cho rằng đó như một sự tấn công vào Cơ đốc giáo[106][107]. Giáo hội Anh và xứ Wales nhận định đây là "một sự xuyên tạc tầm thường" trong khi Giáo hội Mỹ thì lại bày tỏ ý kiến: "Madonna thật đáng thương. Cô ấy cố gắng để gây sốc nhưng cuối cùng lại hành động quá mức mù quáng"[108]. Các giáo hội ở Nga kêu gọi khán giả tẩy chay buổi biểu diễn. Cảnh sát tại Düsseldorf đã dọa bắt Madonna với lời bình: “Cái cách duy nhất mà một nghệ sĩ luống tuổi thu hút sự chú ý là chọc tức đức tin của mọi người” [109]. Về phần Madonna, cô cho rằng đó chỉ là một hành động để khẩn khoản yêu cầu các khán giả và người hâm mộ ủng hộ cho quỹ từ thiện cho nạn nhân đại dịch AIDS. Cô nói trên tạp chí The Sun: "Tôi không nghĩ rằng chúa Jesu sẽ tức giận với tôi và màn trình diễn này. Tôi chỉ muốn gửi một thông điệp. Chúa Jesu đã dạy chúng ta phải biết yêu nhân loại"[110]. Confessions Tour kết thúc tại Tokyo, Nhật Bản vào tháng 9 năm 2006 với 60 buổi biểu diễn tại Bắc Mỹ, châu Âu và Nhật Bản.
Mùa hè năm 2006, Madonna trở thành gương mặt chủ đạo trên khắp thế giới của hãng thời trang Thụy Điển H&M[111] và quyết định thiết kế cho hãng này một dòng thời trang mang phong cách riêng của cô gọi là M by Madonna.[112]
Ngày 7 tháng 7 năm 2007, Madonna tham gia vào chương trình hòa nhạc mang tên Live Earth do cựu phó thổng thống Mỹ Al Gore khởi xướng với mục đích kêu gọi mọi người trên thế giới cùng chung tay ngăn chặn hiện tượng ấm lên toàn cầu. Cô biểu diễn tại London, một trong 12 điểm của buổi hòa nhạc trên khắp thế giới với 4 ca khúc: "Hey You" (do cô mới sáng tác nhân dịp sự kiện này), "Ray of Light", "La Isla Bonita" và "Hung Up".
Tháng 10, 2007, nhật báo phố Wall đưa ra lời khẳng định Madonna kết thúc hợp đồng với hãng đĩa Warner Bros. Records sau 25 năm dài cộng tác. Album mới nhất ra mắt năm 2008 sẽ là album cuối cùng của cô do Warner Bros. thực hiện. Nhật báo phố Wall cũng nói rằng Madonna đã ký kết hợp đồng trị giá 120 triệu USD với tập đoàn giải trí khổng lồ Live Nation. Hợp đồng này chỉ rõ Live Nation sẽ có được các quyền lợi trong việc phát hành 3 album nữa cho Madonna, tổ chức các chuyến lưu diễn của cô và bán các sản phẩm có liên quan cũng như các hoạt động kinh doanh từ tên của cô ca sĩ[113][114]. Phát biểu về hợp đồng, Madonna nói: "Việc kinh doanh âm nhạc nay đã chuyển hướng và với tư cách một ca sĩ đồng thời là mốt nhà kinh doanh, tôi buộc phải thay đổi theo. Lần đầu tiên trong sự nghiệp của tôi, nay tôi có thể tiếp cận người hâm mộ một cách không có hạn chế. Tôi không bao giờ muốn tư duy một cách bị gò bó và với sự hợp tác mới này, các khả năng là vô tận"[115].
2008-nay: Thành công ở tuổi ngũ tuần
Madonna đã được vinh danh tại Đại sảnh Danh vọng Rock and Roll cùng với các bốn tên tuổi kỳ cựu khác là John Mellencamp, The Ventures, Leonard Cohen và The Dave Clark Five. Lễ vinh danh được tổ chức vào ngày 10 tháng 3 năm 2008 tại thành phố New York. Chủ tịch và đồng thời là tổng giám đốc của Đại sảnh danh vọng Rock and Roll Joel Peresman nói trong một bản tuyên bố: "Những nhân vật được giới thiệu trong năm 2008 là những nghệ sĩ tiên phong, độc nhất và gây ảnh hưởng trong thể loại của họ. Từ nhà thơ cho đến ca sĩ nhạc pop, 5 nghệ sĩ này chứng tỏ tính đa dạng của chính Rock and Roll"[116].
Album phòng thu thứ 11 mang tên Hard Candy bắt phát hành toàn thế giới trong hai ngày 28 và 29 tháng 4 năm 2008 và tiếp tục đứng đầu các bảng xếp hạng toàn cầu trong đó có hai thị trường lớn nhất là Mỹ[117] và Liên hiệp Anh[118]. Với 7 album quán quân, hiện Madonna chỉ đứng sau Barbra Streisand về danh hiệu nữ ca sĩ có nhiều album đầu bảng nhất tại Mỹ với 8 album. Hard Candy là album cuối cùng chấm dứt sự cộng tác trong 25 năm giữa Madonna với Warner Bros. Một số nhà phê bình âm nhạc như Rolling Stone hay BBC Music khen ngợi nỗ lực của Madonna trong việc tìm hướng đi mới cho âm nhạc của cô[119] thì số khác như Allmusic lại phê bình Hard Candy là một album có vẻ chỉ biết tăng doanh số bán ra tại thành thị[120]. Album được mở màn bởi đĩa đơn "4 Minutes" do Madonna song ca cùng ca sĩ trẻ Justin Timberlake phát hành cuối tháng 3 tại Mỹ đã giúp cô phá vỡ kỷ lục do huyền thoại Elvis Presley nắm giữ trong suốt 40 năm về nghệ sĩ sôlô có nhiều ca khúc tốp ten nhất trong kỷ nguyên Rock. Ca khúc đã thăng 65 bậc lên hạng 3 trong tuần thứ hai và trở thành ca khúc thứ tốp ten thứ 37 của cô[121]. "4 Minutes" cũng đạt quán quân tại Liên hiệp Anh, đây là lần thứ 13 Madonna đạt được thành tích này[122]. Hai đĩa đơn khác là "Give It 2 Me" và "Miles Away" được phát hành để quảng bá cho album.
Chuyến lưu diễn Sticky & Sweet Tour được khởi động ngày 23 tháng 8, một tuần sau sinh nhật lần thứ 50 của Madonna gồm hơn 80 buổi diễn tại các nước châu Âu, Bắc Mỹ và Mỹ Latinh[123]. Tuy chuyến lưu diễn vẫn chưa kết thúc vì còn nhiều buổi diễn trong mùa hè năm 2009 chưa diễn ra nhưng với doanh thu tạm thời đạt 250 triệu USD, Sticky & Sweet Tour đã trở thành tour của một nghệ sĩ sôlô đạt doanh thu cao nhất trong lịch sử[124][125]. Tour cũng thiết lập vài kỷ lục tại một số quốc gia về lượng khán giả và vé[126][127][128].
Tháng 1 năm 2009, Madonna hợp tác với nhiếp ảnh gia thời trang Steven Meisel để chụp bộ ảnh quảng cáo cho bộ sưu tập xuân-hè 2009 của hãng thời trang Louis Vuitton. Nhà thiết kế Marc Jacobs của hãng đã quyết định ký hợp đồng quảng cáo với Madonna sau khi được xem một buổi diễn tại Paris trong chuyến lưu diễn Sticky & Sweet của cô[129].
Xem Tiếp : http://vi.wikipedia.org/wiki/Madonna_(ca_s%C4%A9)
Nguồn:Madonna
Ghi rõ nguồn khi bạn copy hoặc lấy bài viết từ website này !
Video Ca sĩ Madonna (Madonna Singer), Xem Video Ca sĩ Madonna (Madonna Singer), Tải Video Ca sĩ Madonna (Madonna Singer), Video Ca sĩ Madonna (Madonna Singer) Hay, Video Ca sĩ Madonna (Madonna Singer) Hot, Video Ca sĩ Madonna (Madonna Singer) Hay Nhất, Video Ca sĩ Madonna (Madonna Singer) Hot Nhất.
Xem Phim Ca sĩ Madonna (Madonna Singer), Tải Phim Ca sĩ Madonna (Madonna Singer), Download Phim Ca sĩ Madonna (Madonna Singer), Xem Online Phim Ca sĩ Madonna (Madonna Singer), Phim Ca sĩ Madonna (Madonna Singer), Ca sĩ Madonna (Madonna Singer) Phim Online, Phim Ca sĩ Madonna (Madonna Singer) Cực Hay, Phim Ca sĩ Madonna (Madonna Singer) Cực Hot, Phim Ca sĩ Madonna (Madonna Singer) Miễn Phí.

Ca sĩ Pixie Lott (Pixie Lott Singer)